Bản văn : CÔ BÉ MINH LƯƠNG
Văn cô bé Minh Lương ----------------------------- Vầng nhật nguyệt soi đường chính đạo Lượng càn khôn xét kẻ ngay gian Nhớ xưa Lăng Quán-Tuyên Quang Minh Lương lại có cô ngàn Thiên Y Bầu tiên dược thần kỳ đẩu số Đoá phù dung đương độ tốt tươi Thanh tân sắc nước hương trời Đã trong hiếu kính lại ngoài cần chuyên Đôi thung huyên ngày thường nâng giấc Ví cho bằng vàng ngọc báu gia Tảo tần nội trợ tề gia Lên non hái thuốc về nhà luyện đan Phù tiên dược thần kì cứu thế Đất Tuyên Quang già trẻ đội ơn Ơn người như núi như non Trọn đời giữ tấm lòng son vì đời Bao cơn vận đổi sao dời Cô lánh bụi trần về cõi hư không Nhân dân kỉ niệm nhớ công Minh Lương thú cảnh non bồng thiên thai Tiên cô bé trấn miền Bắc Cái kẻ ngựoc ngựoc xuôi qua lại cúc cung Núi Giùm điệp điệp trùng trùng Suối trong uốn khúc đồi thông rườm rà Đêm thanh bỗng hiện ra bẻ lái Mặt nước xanh thẳng lối tay chèo tiếng cười khúc khích hò reo Mảng cô xuôi ngược sớm chiều lênh đênh vượt suối khe rừng tre rừng trúc Cá bạc vàng...